[Mục Lục] Trường Can Hành – Ưu Cơ (Cổ Đại)

new

Trường Can Hành

Tác giả: Ưu Cơ

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, thanh mai trúc mã

Tình trạng: Đang đập gạch (Khóa pass toàn bộ)

Nguồn: @Lạc Thư Khách Điếm (https://lacthukhachdiem.wordpress.com)

*—*—*

[Giới thiệu]

Tử lan kết hận, duyên uổng mạn đà…

Nhân Tông có ba hoàng tử nhưng không một ai thọ qua mười tuổi. Tiền thái phó Trần Thừa được hoàng đế vời về Biện Kinh, khi hành lễ trước thi hài Ngạc vương yểu mệnh đã nhận ra mùi hương mạn đà la nhàn nhạt quanh nơi đặt áo quan người chết…

Trang chủ sơn trang Dương Hạ đột ngột qua đời, mọi nghi vấn đổ về người vợ xe tơ kết tóc và hai đứa con nuôi…

Chiếc mặt nạ bạc che đi diện mạo của phó bang chủ bang Kỷ Liên. Dưới lớp ngụy trang kia, không ngờ lại là dung nhan đã bị hủy hoại hoàn toàn…

Một kiếm sĩ mù ẩn mình nơi rừng núi, bầu bạn với hai ngôi mộ dưới gốc đào hoa thắm đỏ. Một ngôi không đề tên nhưng chôn sâu hài cốt, một ngôi đề danh tính nhưng chẳng có thi hài. Để khi trở lại với hũ rượu trùng phùng, cố nhân nay vắng bóng, chỉ còn đôi kiếm cắm nghiêng trước nấm mồ phủ đẫm cỏ xanh…

*—*—*

Thời niên thiếu dõi bước theo chân người, chứng kiến thế nhân sân si, hận oán, những tưởng bao nguyện ước rồi cũng vuột bay như làn hương mỏng mảnh của cánh mạn đà; nào hay hết thảy phồn hoa lướt qua đáy mắt, cuối cùng thứ đọng lại chính là sự dịu dàng thầm lặng của đất Trường Can. Giống như trăm ngàn độ quanh quẩn tìm người giữa phố thị, bỗng nhiên quay đầu, lại thấy người vẫn trầm lặng đứng đó dưới lửa tàn, chưa từng tiễn biệt…

 

*—*—*

Tiếp nối Dặm thứ năm – Diệt Môn, tập “Thập Lý Trường Đình“.

*—*—*

Tiểu thuyết lấy bối cảnh thời Bắc Tống, song phần nhiều do tác giả hư cấu.

*—*—*

[Mở đầu]

Đêm tháng năm, trời đổ mưa rào, cái lạnh của nước mưa ngấm vào xương cốt. Một người mặc áo đen nằm trên lưng ngựa, mặt mày trắng bệch không còn chút huyết sắc. Sau lưng là ba vết đao chém sâu khoảng một tấc, hai đầu gối cũng bị đả thương, y chẳng còn sức lực sai phái, mặc con ngựa tùy ý bước đi trên đường phố Biện Kinh. Nước mưa phủ kín gương mặt, khiến tầm mắt nhòe mờ. Con ngựa không biết phải đưa chủ nhân đến đâu, quanh quẩn hồi lâu giữa màn mưa tầm tã. Móng sắt bỗng đạp phải thứ gì đó, nó bèn dừng chân lại, gõ gõ lên nền đá như muốn rũ văng thứ ấy ra.

Người áo đen thấy con ngựa dừng lại thì hơi nhấc đầu, cố gắng xác định bản thân hiện thời đang ở đâu. Quán cơm hai tầng lầu nằm trên phố Lâm Tương, biển gỗ đề hai chữ “Nhạn Tự” lúc này đang đóng cửa im ỉm. Y rướn người lên, không may lại ngã nhào xuống đất.

Con ngựa nghe tiếng rên đau đớn của chủ nhân, gõ móng bồn chồn. Nó cúi xuống liếm mặt y, sau đó bước lên bậc tam cấp, dùng đầu mình dộng mạnh vào cánh cửa. Cửa gỗ quán cơm như gãy vụn trước lực húc của con ngựa chiến. Chỉ giây lát sau, một đứa trẻ đầu quấn khăn cầm đĩa đèn từ tầng hai bước xuống, hồ nghi ló mặt ra. Thấy một người một ngựa dầm mưa trước nhà mình, nó kinh hoàng đưa tay che chặt miệng, cố ngăn mình bật ra tiếng thét.

Thân mình người áo đen đã ướt đẫm nước mưa. Y nằm trên mặt đất chịu đựng cơn giày vò từ vết thương trên lưng và đầu gối, nghe tiếng mở cửa thì hơi ngấc mặt. Nhận ra là một đứa bé trai tầm bảy, tám tuổi, y thầm thở dài, tự nhủ tất cả phải nghe theo số mệnh, sau đó để mặc bản thân chìm vào bóng tối.

*—*—*

Quyển một: Trời nam đất bắc cùng bay khắp

Cổ nhân xốn xang vì một bâu áo, vì nhớ người mà nhớ luôn màu áo của người. Còn chàng, từ lúc nào mỗi đường nét của đóa thược dược trên kiếm nàng lại khiến chàng khắc ghi vào tâm khảm? Đổng Phục không biết. Đi đến ngày hôm nay, tất cả đã không còn quan trọng.

Chương 01: Trên tay một cành xuân sắp nở: 1.1 ~ 1.2 ~ 1.3 ~ 1.4

Chương 02: Dường hương thầm vấn vít đâu đây: 2.1 ~ 2.2 ~ 2.3 ~ 2.4

Chương 03: Tôi sầu bệnh, cô trang khuynh quốc: 3.1 ~ 3.2 ~ 3.3 ~ 3.4

Chương 04: Theo chân người qua trọn tuổi hoa: 4.1 ~ 4.2 ~ 4.3 ~ 4.4

Chương 05: Nguyện thân này hóa cây cầu đá: 5.1 ~ 5.2 ~ 5.3

Chương 06: Vật đổi sao dời, mọi sự thôi: 6.1 ~ 6.2 ~ 6.3

Chương 07: Rơi bể khổ, bờ đâu chẳng thấy: 7.1 ~ 7.2 ~ 7.3 ~ 7.4

Chương 08: Biết rằng rồi chẳng có bạc đầu: 8.1 ~ 8.2 ~ 8.3 ~ 8.4

Chương 09: Tổn thương người, chữ tình chỉ khéo: 9.1 ~ 9.2 ~ 9.3 ~ 9.4

Chương 10: Gió đìu hiu, tản mác bụi vàng: 10.1 ~ 10.2 ~ 10.3 ~ 10.4

Chương 11: Tình đã vương tơ, người đâu biết: 11.1 ~ 11.2 ~ 11.3 ~ 11.4

Chương 12: Trăm mối ưu tư vởn tâm đầu: 12.1 ~ 12.2 ~ 12.3 ~ 12.4

Chương 13: Thân này nào chắp đôi cánh phượng: 13.1 ~ 13.2 ~ 13.3 ~ 13.4

Chương 14: Năm năm tháng tháng khách đổi dời: 14.1 ~ 14.2 ~ 14.3

Chương 15:

Quyển hai: Lạnh nồng bên nhau mấy độ